Bức thư của cô bé mồ côi khiến nhiều người rơi nước mắt

Đăng lúc: 09:24:16 15/03/2019 (GMT+7)

Thời gian gần đây, người dân vùng cao xứ Thanh đang truyền tai nhau về nội dung bức thư của một học sinh dân tộc Thái gửi cho bà nội trong cuộc thi Viết thư UPU lần thứ 48 với chủ đề “Hãy viết thư cho người hùng của em”. Câu chuyện của cô bé mồ côi này đã khiến nhiều người rơi nước mắt.

Thanh Hóa: Bức thư của cô bé mồ côi khiến nhiều người rơi nước mắtHằng ngày, Thảo phải đi bộ gần 2km để đến trường.

Em là Lò Thị Thảo (Sinh năm 2005), học sinh lớp 8A, Trường THCS Quang Hiến, xã Quang Hiến, huyện Lang Chánh, Thanh Hóa.

“Mùa đông lạnh lắm, bà phải mặc nhiều áo vào nha! Nhưng có lẽ, cho dù có lạnh bao nhiêu thì bấy nhiêu nay bà vẫn chưa có chiếc áo mới, vì bà luôn nghĩ cho 2 đứa cháu, luôn mong chúng được ăn no, mặc ấm, được học hành như các bạn khác. Sinh ra, con đã không có mẹ bên cạnh, bố đi làm ăn xa hai, ba năm mới về một lần. Bà đã chăm sóc, yêu thương con để con cảm nhận được hơi ấm của gia đình. Lên 8 tuổi, con không còn bố, bà chính là người đã yêu thương và động viên con. Tuổi đã già, nhưng bà vẫn phải làm lụng vất vả để nuôi hai đứa cháu lớn khôn”.

Thanh Hóa: Bức thư của cô bé mồ côi khiến nhiều người rơi nước mắtBức thư gửi cho bà nội trong cuộc thi: “Viết thư UPU lần thứ 48” với chủ đề “Hãy viết thư cho người hùng của em” đã khiến nhiều người rơi nước mắt.

Đọc những dòng chữ ấy, mắt tôi cũng nhòa đi từ lúc nào không hay, chúng tôi không khỏi tò mò về chủ nhân của nó. Bởi trong mắt mỗi chúng ta, người hùng là bố, là mẹ… nhưng với cô bé mồ côi ở phía Tây tỉnh Thanh này bà nội mới là người hùng.

Được sự giới thiệu của Thầy Hiệu trưởng Lê Xuân Hùng, chúng tôi đến thôn Ảng, xã Quang Hiến trong những ngày đầu tháng 3. Trong ngôi nhà tuềnh toàng dưới chân núi, Thảo đang sắc thuốc giúp bà. Thấy có khách đến, em nhanh nhảu chạy ra chào đón. Cuộc sống lam lũ, nom Thảo nhỏ thó so với các bạn cùng trang lứa.

Nghe cô bé có thân hình mảnh khảnh, gầy gò và luôn tươi cười kể về tuổi thơ kém may mắn, nghèo về vật chất và thiếu thốn về tình cảm, ai cũng thấy chạnh lòng, xót xa. Sinh ra Thảo đã không biết mặt mẹ, vì hoàn cảnh khó khăn bố phải đi làm ăn xa, 2-3 năm mới về một lần. Khi lên 8 tuổi, bố cũng rời bỏ em rồi ra đi mãi mãi. Một mình em cô độc giữa thế gian này. Em lớn lên trong sự chở che, yêu thương của bà nội: “13 năm bà vất vả nuôi nấng chúng con nhưng chưa bao giờ bà than vãn một câu. Đó là lý do, là động lực để con viết bức thư này. Con muốn gửi lời cảm ơn chân thành đến bà, và con muốn nói cho tất cả mọi người biết sự cao cả, vĩ đại của bà. 13 năm bà đã nuôi 2 chị em con khôn lớn. Vì chúng con, khi bệnh bà nói: Bà không sao, các con đừng lo. Trời lạnh giá, bà nói: “Bà không lạnh, các con cứ để dành tiền mà mua quần áo mới…”, trong thư Thảo viết.

Thanh Hóa: Bức thư của cô bé mồ côi khiến nhiều người rơi nước mắtBức thư gửi cho bà nội trong cuộc thi: “Viết thư UPU lần thứ 48” với chủ đề “Hãy viết thư cho người hùng của em” đã khiến nhiều người rơi nước mắt.

Hoàn cảnh của bà nội Thảo cũng không mấy khá giả gì, phải bươn chải kiếm từng đồng qua ngày. Ngày nhỏ, em thường hay đau ốm nên đã không ít lần lâm vào cảnh túng thiếu. Nhìn vào gia cảnh đó, nhiều người thương cảm nhưng cũng không ít người tỏ vẻ ái ngại. Dù mới ở tuổi 65 nhưng bà Lê Thị Tiền (sinh năm 1954), bà nội Thảo già hơn tuổi rất nhiều. Sự khốn khổ hiện rõ trên gương mặt người phụ nữ lam lũ ấy.

Trò chuyện với chúng tôi, bà Tiền tâm sự: “Thảo sinh ra đã chịu quá nhiều thiệt thòi, mẹ cháu bỏ đi từ khi cháu mới lọt lòng, khi con bé lên 8 tuổi bố cũng qua đời, không ai nương tựa. Rồi vợ chồng con gái tôi sống với nhau không hợp, cũng ly hôn. Vậy là một mình tôi nuôi 2 đứa cháu nội - ngoại, cứ thế 3 bà cháu sống với nhau qua ngày. Trước kia, khi còn chút sức khỏe ai thuê gì làm nấy, nhưng giờ tuổi cao, sức yếu nên cũng chẳng ai mướn nữa. Giờ chỉ biết trông chờ vào vài sào ruộng khoán, kiếm con tôm, con cá ngoài đồng. Nhiều lúc thấy các cháu thiệt thòi, cũng thương lắm nhưng đành bất lực. Giờ tuổi cao, sức yếu không biết lấy gì nuôi chúng nó ăn học nữa…”, bà Tiền nghẹn ngào.

Không để phụ lòng nuôi dưỡng, chăm sóc của bà, Thảo luôn nuôi nỗ lực, chăm chỉ học tập. Thảo chia sẻ: “Nhiều lúc không có tiền đóng học, em muốn nghỉ học để cho bà đỡ vất vả, nhưng tình yêu thương của bà lại trở thành động lực giúp em vượt qua tất cả”.

Thanh Hóa: Bức thư của cô bé mồ côi khiến nhiều người rơi nước mắtGóc học tập của em Lò Thị Thảo.

Vì không có điều kiện học thêm, hàng ngày Thảo tự học ở nhà, những bài không hiểu em nhờ thầy cô giáo, bạn bè giảng lại. Với sự siêng năng, ham học, nhiều năm liền Thảo luôn là học sinh tiên tiến của trường. Cô Phạm Hồng Yến, giáo viên chủ nhiệm, cho biết: “Em Lò Thị Thảo là một học sinh có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, lại hay ốm. Hàng ngày, em phải đi bộ gần 2 km đến trường. Trời nắng còn đỡ, khổ nhất là những hôm mưa gió, đường lầy lội em đến lớp thì quần áo đã lấm lem bùn đất. Tuy còn nhỏ, nhưng đã biết vượt lên số phận, chưa bao giờ thấy em mặc cảm cả, mà ngược lại còn rất hòa đồng nữa. Thật sự em Thảo là tấm gương sáng cho các bạn noi theo. Tôi đã khóc khi đọc lá thư Thảo gửi bà trong cuộc thi: “Viết thư UPU lần thứ 48” với chủ đề “hãy viết thư cho người hùng của em”, cô Yến nói.

Trong mắt của cô bé mồ côi giàu nghị lực này, bà là một người hùng: “Người hùng của con không nhất thiết phải mạnh mẽ như Superman trong các bộ phim hoạt hình. Không cần cứng rắn như người sắt, chỉ cần bà có trái tim ấm áp. Con chỉ cần người luôn ở bên động viên, chăm sóc con. Con chỉ cần người bà mà sớm hôm tần tảo nuôi con ăn học. Con chỉ cần bà luôn yêu thương, chia sẻ với mọi người. Thế là quá đủ để trở thành người hùng trong mắt một đứa trẻ.

13 năm qua, cho dù vất vả bao nhiêu bà cũng chưa than vãn một câu nào. Bà luôn chăm sóc, yêu thương, dạy dỗ chúng con. Đối với con, bà là vật chất, là tinh thần, là cuộc sống, là tất cả của con. Công ơn của bà cao hơn núi Thái Sơn, nhiều hơn nước trong nguồn. Nhiều khi con nhận ra rằng, con là gánh nặng của bà vì con đã khiến bà phải vất vả. Con không buồn vì con là đứa trẻ mồ côi mà con hạnh phúc khi có một người bà cao cả như bà”, nội dung bức thư của Thảo viết.

Thanh Hóa: Bức thư của cô bé mồ côi khiến nhiều người rơi nước mắt

Hoàn cảnh khó khăn khiến Thảo trưởng thành hơn tuổi rất nhiều. Sau giờ học, em lại giúp bà quét dọn nhà cửa, nấu cơm, đi ra đồng kiếm con tôm, con cá… Thảo bảo: “Em đi học được thầy cô quan tâm lắm! Vì nhà nghèo nên em nghĩ mình phải học thật giỏi thì sau này mới hết khổ được chị ạ. Điều em mong ước là trở thành nhà báo để giúp đỡ được phần nào cho những phận đời có hoàn cảnh như mình”.

Chia tay làng Ảng, hình ảnh một cô bé nhỏ thó đang ngồi nắn nót từng chữ gửi bà hiện lên trong tôi. “Cuộc sống phải mất mới có, con mất cha mẹ nhưng con còn có bà đó là niềm hạnh phúc. Công ơn của bà kiếp này con cũng không thể trả hết, con mong kiếp sau vẫn là cháu của bà để có thể được bà yêu thương lần nữa…”, Thảo khép lại bức thư bằng sự nghẹn ngào.

Cuộc đời đã cướp đi của Thảo hai người thân yêu nhất ngay từ tấm bé. Nhưng tôi vẫn tin, Thảo sẽ không đơn độc trên hành trình đi đến ước mơ. Bởi trên hành trình ấy, bên cạnh em còn có người thân, bạn bè, nhà trường, xã hội luôn thấu cảm, sẵn sàng sẽ chia và giúp đỡ em.
Nguồn: baothanhhoa.vn 
Truy cập
Hôm nay:
1197
Hôm qua:
863
Tuần này:
6238
Tháng này:
31217
Tất cả:
316814